Tả hình dáng và hoạt động của con mèo nhà em

Thứ bảy , 24/10/2015, 06:32 GMT+7
     
Đề bài: Tả hình dáng và hoạt động của con mèo nhà em (hoặc con mèo em thường thấy)

BÀI LÀM 1

Chít! Chít!... Thế là con chuột nhắt chuyên ăn hại đã bị chị mèo mướp dùng móng nhọn vồ gọn trong tay.

Chị mèo mướp có cái đầu tròn vo như cái bóng con, đôi tai bẹt,nhẵn thín luôn dựng đứng. Đôi mắt xanh của chị long lanh như thủy tinh. Bộ ria mép dài, nhỏ như những sợi tóc thỉnh thoảng lại động đậy. Cái mũi nhỏ cũng ươn ướt mà lại rất thính đấy nhé. Mùi thơm của thịt cá khó mà lọt qua được cái mũi ấy của chị ta. Cái cổ ngắn của chị được nối với thân hình thon dài, óng mượt. Bốn cái chân nhỏ và ngắn. Dưới bàn chân có lớp nệm thịt êm, dày giúp cho bước di chuyển của chị uyển chuyển không hề gây tiếng động. Toàn thân chị được khoác chiếc áo vàng sẫm. Những lúc rỗi, chị thường liếm láp, chải chuốt làm cho bộ lông càng óng ả. Cái đuôi dài như con lươn thỉnh thoảng lại ngoe ngẩy, uốn cong lên.

Chị mèo mướp rất thích chuột. Con chuột nào mà lọt vào tầm mắt chị thì khó mà có đường thoát thân. Chị ta núp vào chỗ nào kín đáo dể rình. Con chuột đắc chí vui vẻ nhảy nhót. Bất thình lình, chị mèo mướp phóng nhanh như tia chớp vồ gọn con chuột. Với vẻ mặt thản nhiên, chi vần con chuột cho đến chết rồi ngồi ra một chỗ kín để ăn như sợ bị con cún tranh mất.

Chị mèo mướp xứng đáng là “nhà vô địch” về tài bắt chuột. Có chị mèo mướp trong nhà, lũ chuôt không dán hoành hành nữa.

                                                Nguyễn Ngọc Nam, lớp 4A

                                               Trường Tiểu học Bắc Giang       

 

BÀI LÀM 2

Con mèo nhà em rất đẹp. Bộ lông hai màu: đầu và lưng đen nhánh, bụng trắng phau mượt mà. Mắt như viên ngọc bích trong veo. Ria mép chỉa ra như những kim bạc bé tí. Hai cái tai rất xinh lúc nào cũng vểnh lên nghe ngóng. Cái mũi đo đỏ, ươn ướt. Bốn chân như được đi giầy, êm nhẹ. Tư thế nằm nhàn nhã, cáu đuôi lúc thì uốn cong, lúc thì vắt qua vắt lại, bốn chân duỗi thẳng ra trên cái mặt hoa chiếc đòn sứ.

Làm xong bài toán khó, em ngoảnh lại, con mèo đã biến đâu mát. Buổi sáng nay, bố mẹ và em Thu đi vắng, cảnh nhà vắng lặng, êm đềm. Bống em nghe thấy tiếng chuột kêu “réo... rít!”..., con mèo từ phòng trong nhà đi ra, ngoạm một mụ chuột to tướng, cái đuôi chuột kéo lê trên mặt đất.

Đặt con chuột lên nền nhà, rồi con mèo nằm im ngó. Con chuột chưa chết, hay nó vờ chết? Con mèo cứ lấy chân hất qua hất lại, vần lên vần xuống rồi bỏ con mồi ra. Mèo lùi xa, nằm rình, hai chân trước choài về phía trước. Em nín thở, ngó nhìn. Bất ngờ, con chuột tinh ma nhổm dậy bỏ chạy. Nó sắp chui qua cửa. Nhanh như cắt, con mèo nhảy lên, phóng tới. Con chuột lại réo lên! Những chiếc vuốt nhọn của con mèo đã bấm vào chân và lưng chuột. Chuột bị mèo cắn vào cổ, vào đầu, máu rỉ ra... Đi đời nhà ma con chuột tinh quái đã từng leo lên bàn học của em phóng uế mấy lần.

Sau khi ngoạm cổ chuột lôi đi, độ nửa tiếng sau, con mèo đã nằm duỗi chân sưởi nắng trên thềm nhà. Nó nằm, lim dim cặp mắt. Bữa cơm chiều nay, thế nào mẹ em cũng sẽ thưởng chiến công cho chú ta một khúc cá rán. Em Thu lại bế nó vào lòng, vừa vuốt ve vừa chuyện trò thủ thỉ.

                                                Lê Xuân Vinh, Lớp 4A

                                        Trường Tiểu học Vũ Thư – Thái Bình

Nguồn:
Ta con meo nha em