Tôi để lại muôn vàn tình thương yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn thể bộ đội, cho các cháu thanh niên và nhi đồng.

Thứ sáu , 13/03/2015, 10:49 GMT+7
     
Chúng ta ai cũng biết là trái tim Bác Hồ là trái tim vĩ đại, thấm đẫm lòng nhân ái, tình thương yêu mãnh liệt và sâu sắc dành cho cuộc sống và con người. Vì thế, Bác đã hi sinh cả một đời mình vì hạnh phúc và no ấm của nhân dân và nhân loại.

Trong bản di chúc, Bác Hồ viết: Tôi để lại muôn vàn tình thương yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn thể bộ đội, cho các cháu thanh niên và nhi đồng. Dựa vào những tác phẩm đã học, đã dọc cũng như các mẩu chuyện sinh động trong thực tế, em hãy chứng minh rằng Bác Hồ đã dành cho toàn dân ta, độc biệt là cho thiếu niên, nhi đồng một tình thương yêu bao la, sâu nặng.

Bài làm

 “Bác để tình thương cho chúng con”. Đúng như lời thơ TốHữu, tình thương là đặc điểm nổi bật trong đạo đức sáng ngời của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Bác ơi! Tim Bác mênh mông thế. Ôm cả non sông mọi kiếp người”. Thật vậy, tình thương yêu của Người vô cùng rộng lớn, dành cho tất cả mọi tầng lớp nhân dân, đặc biệt là các em thiếu niên, nhi đồng.

Bởi vậy, trước lúc đi xa, trong bản di chúc, Bác viết:

“Tôi để lại muôn vàn tình thân yêu cho toàn dân, toàn Đảng, cho toàn bộ đội, cho các cháu thiếu niên và nhi đồng”.

Tình thương yêu vô cùng rộng lớn ấy của Bác được thể hiện khá sâu sắc trong nhiều tác phẩm thơ văn và cả trong những mẩu chuyện thực tế, sinh động mà sách báo còn ghi chép lại.

Chúng ta ai cũng biết là trái tim Bác Hồ là trái tim vĩ đại, thấm đẫm lòng nhân ái, tình thương yêu mãnh liệt và sâu sắc dành cho cuộc sống và con người. Vì thế, Bác đã hi sinh cả một đời mình vì hạnh phúc và no ấm của nhân dân và nhân loại.

Năm 1942, Bác bị chính quyền Tưởng Giới Thạch ởTrung Quốc bắt giam một cách bất ngờ và vô lí. Trong “Mười bốn trăng tê tái gông cùm” ấy, bao lần bị giải đi triền miên trong gió lạnh, nhưng Bác vẫn nặng lòng thương những người lao động cực nhọc gặp ở dọc đường. Có lần nhìn những người phu làm đường vất vả, Bác thương cảm:

Phu đường vất vả lắm ai ơi

Dãi nắng dầm mưa chẳng nghỉ ngơi

Ngựa xe hành khách thường qua lại

Biết cảm ơn anh được mấy người.

                                          (Phu làm đường — Nhật kí trong tù)

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, Bác cùng toàn dân chịu đựng mọi khó khăn gian khổ. Nhiều đêm, Bác thao thức không ngủ, đâu chỉ vì “lo nỗi nước nhà” mà vì còn bận chăm lo từng giấc ngủ cho bộ đội:

Rồi Bác đi dém chăn

Từng người, từng người một

Sợ cháu mình giật thật

Bác nhón chân nhẹ nhàng.

                                                (Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)

      Ngoài bộ đội, những người lao mình vào mưa bom bão đạn của giặc thù để chiến đấu, Bác còn thương đoàn dân công. Càng thương họ không ngại vất vả, thiếu thôn và hiểm nguy, giữa đêm mưa rét phải ngủ ngoài rừng, Bác càng “nóng ruột mong trời sáng mau mau”.

“Bác thương đoàn dân công

Đêm nay ngủ ngoài rừng

Rải lá cây làm chiếu

Manh áo phủ làm chăn

Trời thì mưa lâm thâm

Làm sao cho khỏi ướt

Càng thương càng nóng ruột

Mong trời sáng mau mau”.

                                          (Đêm nay Bác không ngủ - Minh Huệ)

Trong thời kì cả miền Bắc ra sức xây dựng chủ nghĩa xã hội và kháng chiến chông Mĩ cứu nước, Bác luôn luôn có mặt ở hầu hết những nơi mũi nhọn. Bác chân thành thăm hỏi, động viên từ công nhân khu mỏ Quảng Ninh, đồng bào dân tộc miền núi, quê hương “năm tấn” Thái Bình, đơn vị không quân tuổi trẻ anh hùng đến cả một số trường học. Nói chung là không một tầng lớp nhân dân nào không nhận được tình thương yêu của Bác. Sinh thời, Bác dành tình thương đặc biệt đối với miền Nam và đồng bào miền Nam. Đúng như lời thơ Tố Hữu: “Bác nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà..!”. Bác từng nói: “Miền Nam ở trong trái tim tôi”. Bác luôn mong đợi: Đến ngày thống nhất nước nhà Bắc Nam sum họp thì ta vui lòng.

Bởi vậy, mỗi khi có đại biểu, các anh hùng dũng sĩ miền Nam ra thăm, Bác đều tiếp đón, thăm hỏi, tặng quà, cùng chụp ảnh kỉ niệm... Bác vô cùng đau xót khi thấy đồng bào ruột thịt của mình bị kìm kẹp. Bác vui mừng hồ hởi khi được tin nhân dân thắng lợi.

Nhưng đặc biệt hơn cả là đối với thiếu niên nhi đồng, thế hệ cách mạng của đời sau, Bác hết lòng yêu thương, chăm sóc, khuyên bảo, dạy dỗ. Ngay từ khi còn hoạt động cách mạng bí mật ở nước ngoài, ở trong tù, Bác lắng tai nghe tiếng khóc của người thiếu phụ phải thay chồng “đến ở nhà pha”. Quên mọi khổ cực của bản thân mình, Bác xót xa và đặc biệt nghẹn ngào khi nghe tiếng khóc của cháu nhỏ cất lên từ nhà ngục của bọn Tưởng:

                              Oa.!Oa..,! Oa...!

            Cha trốn không đi lính nước nhà

            Nên nỗi thân em vừa nửa tuổi

            Phải theo mẹ đến ở nhà pha.

                                                (Cháu bé trong nhà lao Tân Dương - Nhật kí trong tù)

      Đến khi về nước, khi đoàn đại biểu nhân dân Tân Trào đến chào mừng Ủy ban Dân tộc Giải phóng do Quốc dân đại hội bầu lên, nhìn các em nhỏ gầy yếu, vàng vọt, Bác đã nghẹn ngào: “Nhiệm vụ của chúng ta làphải làm sao cho các em có cơm ăn, có áo ấm, được đi học, không lam lũmãi như thế này”.

Bởi vậy, sau Cách mạng, Bác đặc biệt quan tâm tới việc học hành và đời sống của các em thiếu niên nhi đồng. Trong thư gửi các em học sinh nhân ngày khai trường đầu tiên (tháng 9 năm 1945), Bác viết: Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang hay không, dân tộc Việt Nam có được vẻ vang sánh vai các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu.

Cũng từ đó, Tết Trung thu nào Bác cũng viết thư, làm thơ gửi thiếu niên, nhi đồng:

Trung thu trăng sáng như gương

Bác Hồ ngắm cảnh nhớ thương nhi đồng.

                                                                              (Thư Trung thu - 1951)

Bác đề ra năm điều cần thiết để các cháu có phương hướng học tập và rèn luyện.

Sẽ không ai không xúc động khi nghe câu chuyện về các cháu mẫu giáo được Bác cho vào thăm nơi ở và làm việc của Bác, mặc lúc đó Bác rất bận rộn. “Bác dắt tay hai cháu nhỏ nhất, còn các cháu khác xúm xít theo Bác ra vườn. Bác vừa đi vừa chỉ cho các cháu xem những cây Bác đã trồng, xem hai cây vú sữa miền Nam và thăm ao cá Bác nuôi. Bác dặn các cháu phải ngoan ngoãn, sạch sẽ và vâng lời cô giáo”.

Đến lúc đi xa, trên bàn làm việc của Bác vẫn còn cả chồng thư Bác đang xem dở do các cháu thiếu nhi từ khắp nơi gửi về:

Ôi! vẫn còn đây của các em

Chồng thư mới mở, Bác đang xem

Chắc Người thương lắm đàn con trẻ

Nên để bâng khuâng gió động rèm.

                                          (Theo chân Bác - Tố Hữu)

làm sao nói hết được tình thương yêu mênh mông của Bác đối với dân tộc ta nói riêng với nhân loại nói chung. Tình thương yêu ấy thôi thúc Người trọn đời phấn đấu vì Tổ quốc, vì nhân dân và đặc biệt là vì thế hệ cách mạng tương lai.

Ngày nay, tuy đã đi xa nhưng Bác vẫn còn sống mãi trong tình cảm của chúng ta. Người vẫn ở bên ta: “Bác vẫn giơ tay vẫy lại gần” để cháu con theo kịp Bác. Tình thương yêu của Người mãi mãi còn bao trùm khắp non sông đất nước và trong mỗi chúng ta.

Hơn ai hết, là thế hệ được Bác đặc biệt chăm sóc, vun trồng, chúng ta nguyện mãi mãi làm theo lời Bác dạy, ra sức chăm học, chăm làm vì một ngày mai giàu có, ấm no và hạnh phúc của đất nước và nhân dân.

Nguồn: Những bài văn hay
Di chuc bac ho loi di chuc bac